"Gần lắm Trường Sa"
Tôi biết ca sỹ Khánh Hoà khi chị đến Toà soạn báo chúng tôi xin nhữngbài hát về Trường Sa dich vu bao ve . Chả là dạo ấy báo VietNamNet đang tổ chức cuộcthi Thơ - nhạc "Đây biển Việt Nam" với rất nhiều bài hát dự thi về biểnđảo.
Sau này tôi được biết dạo đó chị đang chuẩn bị làm clip về Trường Sa.Có lẽ cho đến thời điểm hiện nay chị là ca sỹ duy nhất ra Trường Sa đểquay clip ca nhạc.
NSƯT Khánh Hoà tuổi còn khá trẻ, hiện nay công tác tại Nhà hát ca múanhạc Thăng Long. Lan man chuyện đời chuyện nghề, được biết Khánh Hoàđến với ca nhạc khá sớm. Sau khi đoạt giải nhất của cuộc thi ca hát củaXứ Thanh, chị được nhận vào đoàn ca múa Thanh Hoá. Lúc ấy chỉ là năngkhiếu chứ chưa qua trường lớp.
Thế rồi chị được đi học. Sau này chị ra Hà Nội thi vào học tại Họcviện âm nhạc quốc gia. Chị đã đạt nhiều huy chương vàng và bạc trong cácHội diễn chuyên nghiệp toàn quốc, Liên hoan nghệ thuật 3 nước ĐôngDương, được tặng cả bằng khen của Ban tuyên giáo trong cuộc vận động họctập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Năm 2012 chị được nhànước phong tặng Nghệ sỹ ưu tú.
Trường Sa đối với chị đã trở nên rất đỗi thân thương, nói về nơi ấy,Khánh Hoà say sưa lắm. Chị bảo đã ra Trường Sa ba lần, còn hẹn tôi tớiđây nếu được phép sẽ lại xin đi.
Có câu chuyện chị kể, tôi cứ nghĩ mãi. Chả là các chiến sỹ trẻ trênđảo kỷ luật rất nghiêm, hát xong chỉ dám lên bắt tay, tặng hoa bàngvuông và cứ rụt rè... Thế là chị chủ động ôm các chiến sỹ. Chị bảo ômhôn các anh đâu phải là tình yêu lứa đôi mà là tình yêu đất liền vớiđảo.
NSƯT Khánh HòaCó một chiến sỹ khi gặp đã sững sờ nắm tay chị. Chị cứ để yên nhưvậy. Người chiến sỹ đó không ngờ lại được gặp người hát về Trường Sabằng da bằng thịt đang đứng trước mặt mình. Trông anh xúc động mà chịrơi lệ.
Chị kể về chuyện làm clip ở Trường Sa với rất nhiều kỷ niệm khó quên.Chị làm với tất cả tình cảm đối với đảo thân yêu của Tổ quốc, mặc dùbiết sẽ rất khó khăn. Chi phí cho chuyến đi hoàn toàn tự túc, ê-kíp thựchiện clip hàng chục người.
Khánh Hoà bảo đây là tấm lòng, là tình yêu với biển đảo quê hương,chỉ mong mọi việc đều thuận buồn xuôi gió. Rất may Đài truyền hình cũngtạo điều kiện vé máy bay cho đạo diễn Việt Hương, cho đoàn đi Trường Sacùng chị. Quân chủng Hải quân tạo điều kiện ăn ở đi lại cho ekip làmclip...
Không chỉ lần đi quay clip mà các lần ra đảo, chị đều hát say sưa. Đitàu thì say là thế, vậy mà cứ lên bờ là chị hát như chưa bao giờ đượchát. Nhiều lúc phải truyền nước vì mệt, nhưng xong lại hát cho chiến sỹ.
Chị bảo anh em ở ngoài đó khó khăn là vậy nhưng rất yêu văn nghệ. Họđón các nghệ sỹ như đón người thân yêu. Và hát cho các anh nghe cũngchính là sự trả ơn cho những người hy sinh vì Tổ quốc.
Tôi đã nghe nhiều lần đĩa nhạc "Gần lắm Trường Sa" của chị. Chính chị là người kéo gần Trường Sa với đất liền và đất liền với Trường Sa.Những khuôn hình đẹp khiến người nghe thấy yêu thương hòn đảo xa xôi củaTổ quốc. Những đứa trẻ Trường Sa cùng đọc bài đồng dao mới về Trường Sasao mà yêu thương và gần gũi đến vậy.
Rồi hoàng hôn Trường Sa, cả ánh sáng của ngọn đèn biển nữa sao mà đẹpđến nao lòng... Đĩa nhạc ấy không chỉ có hát mà dành nhiều trường đoạnquay lại những hoạt động của người lính thật thân thương và gần gũi.
Và chuyện tình vui
Em suýt lấy chồng từ năm 14 tuổi đấy. Chị nói về tình yêu làm tôingạc nhiên. Chắc xinh xắn như thế này nhiều anh nhòm ngó chứ gì? Nhòmngó thì em không biết nhưng gia đình đông con 13 người cơ, em là áp útnên cũng khó khăn. Thế là gia đình định gả em cho một người tận mãi trong xứHuế ra làm ăn. Anh ta là chủ thầu xây dựng kinh tế cũng khá giả. Nhưngrồi chuyện không thành.
Còn mối tình với ông xã hiện nay, cũng nên duyên từ âm nhạc.
Một lần khi đang ở đoàn ca múa nhạc Thanh Hóa, chị cùng một số nghệsỹ đi biểu diễn xuyên Việt. Chị nói vui "đánh Pắc ấy". Trong đoàn có"ông xã" bây giờ.
"Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén" ông bà ta nói chẳng có sai bao giờ, tôi nói.
Thế là anh suy luận sai rồi. Chuyến đi đấy em cũng có người bạn chơithân, anh ấy cũng vậy vì thế có ai để ý đến ai đâu. Sau chuyến đi mỗingười lại mỗi nơi nhưng nghĩ lại thấy anh ấy có nhiều nét đáng yêu làmem xao xuyến.
Đúng là duyên số, sau đó gặp nhau ở Hà Nội và nên duyên. Sau này khilấy nhau anh ấy dừng theo đuổi sự nghiệp mà nhường cho em. Anh làm kinhdoanh và làm hậu phương cho vợ.
Giọng Khánh Hòa như chùng xuống, bố em rất mong em có gia đình hạnhphúc, chỉ tiếc bố mất mới gần 50 tuổi, lúc ấy em cũng còn nhỏ quá. Naycó điều kiện thì cũng chẳng báo đáp được gì.
Cô sơn nữ nay đã là nghệ sỹ ưu tú rồi đây, đúng là không chỉ có năng khiếu mà bằng sự nỗ lực không ngừng.
Rồi chị lại quay về câu chuyện Trường Sa, về tình yêu người lính. Chịbảo thương những người lính trẻ xa Tổ quốc đã đành, xa cả những tiếngcon gái thân quen và vì vậy chị muốn hát thật nhiều, đến thật nhiều đảođể hát cho các anh nghe. Chị bảo các anh là ngôi sao biển và chị muốnhát về những ngôi sao ấy, những ngôi sao của Tổ quốc.
Chiều muộn. Chia tay chị khi Hà Nội mưa đã tạnh.
Thu đang về.. baove .
Nguyễn Đăng Tấn
Liên hệ quảng cáo
Yahoo: langtukhongtingdau_900
Top
Comments[ 0 ]